Tôi lớn lên ở một làng chài ở Huế. Kiểu làng mà 4 giờ sáng đã tỉnh dậy vì mùi biển, và ai cũng mặc định sau này bạn sẽ đi làm ngư dân.
Nhưng tôi lại đi học. Học ở một trường cách nhà cả tiếng đồng hồ. Ở đó tôi gặp Chương. Mẹ Chương cho tôi ở nhờ mấy năm trời. Lúc đó tụi tôi mới 16 tuổi. Nói đủ thứ chuyện trên đời, trừ chuyện làm ăn.
Rồi thời gian trôi. Tôi làm ở Mobifone nhiều năm, đi đây đi đó, cuối cùng dạt lên Đắk Lắk. Cao nguyên. Cà phê. Đường đất đỏ. Rồi có một ý nghĩ cứ bám lấy tôi mãi: người Việt không chỉ xem nội dung của thế giới, mà hoàn toàn có thể tạo ra nội dung cho thế giới xem.
Tôi làm thử vài thứ. Có cái chạy, có cái không. Nhưng đến lúc mở rộng thì bắt đầu đụng trần. Không rành công nghệ. Cũng không biết vận hành ra quốc tế kiểu gì.
Rồi Chương xuất hiện lại. Sau đúng 15 năm. Lâu đến mức tụi tôi chẳng còn nói chuyện làm ăn với nhau từ bao giờ. Hóa ra Chương đang làm ở Google UK, lập gia đình với Yến. Chương làm tech. Yến lo marketing và business. Còn tôi thì… lo mấy thứ linh tinh này. Nghe như bịa, nhưng là thật.
Tụi tôi nói chuyện. Thấy hợp. Hai người vào làm advisor. Rồi Thảo nhảy vô. Nhân viên đầu tiên. Thảo biết cách nói chuyện với người không phải Việt Nam. Kỹ năng hiếm. Quá hợp!
Bốn người. Ba thành phố. Một group chat gần như không bao giờ im.
Eos bắt đầu như vậy đó. Không kế hoạch lớn. Chỉ là đúng người xuất hiện đúng lúc.
Lạ cái là, người phù hợp cứ tự tìm đến. Nên tụi tôi cứ gật đầu. Nếu bạn thấy mớ hỗn độn này nghe hợp gu mình, cứ vào chào một tiếng. Không dám hứa sẽ thay đổi thế giới đâu. Nhưng chắc chắn là sẽ đổi giờ ngủ của bạn.
Tôi lớn lên ở một làng chài ở Huế. Kiểu làng mà 4 giờ sáng đã tỉnh dậy vì mùi biển, và ai cũng mặc định sau này bạn sẽ đi làm ngư dân.
Nhưng tôi lại đi học. Học ở một trường cách nhà cả tiếng đồng hồ. Ở đó tôi gặp Chương. Mẹ Chương cho tôi ở nhờ mấy năm trời. Lúc đó tụi tôi mới 16 tuổi. Nói đủ thứ chuyện trên đời, trừ chuyện làm ăn.
Rồi thời gian trôi. Tôi làm ở Mobifone nhiều năm, đi đây đi đó, cuối cùng dạt lên Đắk Lắk. Cao nguyên. Cà phê. Đường đất đỏ. Rồi có một ý nghĩ cứ bám lấy tôi mãi: người Việt không chỉ xem nội dung của thế giới, mà hoàn toàn có thể tạo ra nội dung cho thế giới xem.
Tôi làm thử vài thứ. Có cái chạy, có cái không. Nhưng đến lúc mở rộng thì bắt đầu đụng trần. Không rành công nghệ. Cũng không biết vận hành ra quốc tế kiểu gì.
Rồi Chương xuất hiện lại. Sau đúng 15 năm. Lâu đến mức tụi tôi chẳng còn nói chuyện làm ăn với nhau từ bao giờ. Hóa ra Chương đang làm ở Google UK, lập gia đình với Yến. Chương làm tech. Yến lo marketing và business. Còn tôi thì… lo mấy thứ linh tinh này. Nghe như bịa, nhưng là thật.
Tụi tôi nói chuyện. Thấy hợp. Hai người vào làm advisor. Rồi Thảo nhảy vô. Nhân viên đầu tiên. Thảo biết cách nói chuyện với người không phải Việt Nam. Kỹ năng hiếm. Quá hợp!
Bốn người. Ba thành phố. Một group chat gần như không bao giờ im.
Eos bắt đầu như vậy đó. Không kế hoạch lớn. Chỉ là đúng người xuất hiện đúng lúc.
Lạ cái là, người phù hợp cứ tự tìm đến. Nên tụi tôi cứ gật đầu. Nếu bạn thấy mớ hỗn độn này nghe hợp gu mình, cứ vào chào một tiếng. Không dám hứa sẽ thay đổi thế giới đâu. Nhưng chắc chắn là sẽ đổi giờ ngủ của bạn.